Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

Melbourne.


Apr 19, '12 9:54 PM
for everyone
Năm nào cũng vậy. Cứ đến cuối năm là tôi lại bồn chồn muốn bay về Melbourne ăn Giáng Sinh, tất niên với gia đình, bè bạn. Tuy đây không phải là nơi tôi sinh ra nhưng nó là nơi tôi đã lớn lên và trưởng thành trước khi bôn ba với cuộc sống ở nhiều nơi, trên nhiều nước. 

Ở một phương diện nào đó, Melbourne đã có nhiều thay đổi. Nếu như trong thập niên 1980, 1990, hầu như không có một ai sống ngay trong khu trung tâm thành phố thường được gọi tắt là CBD (Central Business District) thì trong những năm gần đây có đến trên 40,000 người chọn sống trong ngay khu phố xá CBD đông người qua lại này.  

Cũng vì vậy mà mấy hôm nay đi vô city (nói theo kiểu người địa phương) tôi thấy Melbourne trông có vẻ như đông đúc, chật chội, ồn ào hơn. Mặc dù nó vẫn chỉ là thành phố lớn thứ hai của nước Úc (sau Sydney) với dân số khoảng độ chừng 4 triệu người. Nhưng nơi đâu, lúc nào cũng tấp nập người qua lại nhất là ở các tiệm ăn, quán uống của người Á Châu gần khu Chinatown ngay góc đường Little Bourke và Russell. 

Không như những thập niên trước đến Chủ Nhật là hàng quán, shopping đều đóng cửa, thành phố vắng tanh chẳng có một ai thì bây giờ những ngày cuối tuần lại là lúc phố xá lên đèn rộn rịp nhất với đủ màu da, sắc tộc sinh hoạt, mua bán, sống chung đụng gần nhau. 

Có thể nói bộ mặt của Melbourne CBD trong thập niên 2000 đã được hoàn toàn thay đổi. 

Theo các sách báo cho biết những sinh viên du học và thành phần di dân trẻ có tay nghề cao là những người có công trong việc giúp cho thành phố Melbourne có một bộ mặt mới. Không biết các bạn có biết không nhưng từ lâu giáo dục đã trở thành một trong những kỹ nghệ lớn nhất của nước Úc với hàng trăm ngàn sinh viên đến du học từ khắp mọi nơi, nhất là từ Á Châu. 

Trung bình mỗi sinh viên phải trả lệ phí học từ 30 đến 40 ngàn đô mỗi năm chưa kể tiền nhà, tiền ăn, sinh hoạt mỗi ngày. Riêng đối với những di dân đến nước Úc qua diện có tay nghề cao (skilled migration), đa số đều là những người có học thức cao, có nghề nghiệp vững chắc với bản chất cần cù, lương thiện. Họ chính là những người bươn chải nhất đã và đang giúp nước Úc phát triển ngày càng giàu mạnh. Nếu như mỗi năm nước Úc chỉ nhận khoảng 12,000 người di dân qua diện nhân đạo (trong đó bao gồm cả những người tỵ nạn) thì từ đầu thập niên 2000 cho đến nay, mỗi năm nước Úc cấp gần 200,000 visa cho phép những người có tay nghề cao sang nước Úc định cư vĩnh viễn. So với dân số của cả nước chưa đến 23 triệu người thì đây rõ là một con số khá lớn. 

Cả hai thành phần này đa số lại là những người Á Châu đến từ những thành phố lớn sầm uất nhất thế giới như Hồng Kông, Seoul, Bombay, New Dehli, Kuala Lumpur, v.v…từ nhỏ họ đã quen sống ở những nơi chật hẹp, đông đúc người qua lại nên việc họ chọn ở ngay khu trung tâm thành phố thay vì ở những khu suburb xa, vắng vẻ âu cũng là điều dể hiểu.  

Nếu có dịp, chắc chắn các bạn nên ghé thăm thành phố Melbourne nằm ngay góc đông nam của lục địa Úc Châu. Vì xen lẫn những khu phố nhỏ phủ đầy cây xanh phảng phất vẻ đẹp cổ kính của những thành phố ở Châu Âu là sự náo động, ồn ào mà bạn đã từng thấy ở  những khu đô thị trong vùng Đông Nam Á. Có thể nói cho đến nay Melbourne đã may mắn dung hòa được cái gọi là ‘the best of both worlds’ – những gì tốt nhất của hai thế giới Đông và Tây.

Nhưng trên một phương diện nào đó, đối với riêng tôi, Melbourne vẫn vậy không một chút thay đổi. Khu Glenroy nơi ba mẹ tôi định cư gần 30 năm nay vẫn thế, không đông hơn, cũng chẳng ồn ào hơn tuy nó cách trung tâm thành phố chỉ độ chừng 15 phút lái xe. Vẫn khu chợ Coles nhỏ bé với vài hàng quán, tiệm bánh mì, take away. Vẫn những căn nhà vách gạch, mái ngói với sân cỏ trước sau. 

Và những con người bình dị, hòa đồng, hiếu khách. 

Đám bạn tôi cũng thế. Ai cũng có từng ấy việc làm, một chồng, một vợ với hai ba đứa con chạy quanh nhà. Nhà cửa, xe cộ, cơ nghiệp ai cũng có. Và hạnh phúc với những gì chúng nó đã đạt được. Năm nào tôi về chúng nó cũng hỏi tôi: mày có định về lại đây không?

Có chứ. Năm nào về lại Melbourne, mỗi tối trên quãng đường về nhà quen thuộc, tai nghe tiếng hát nhẹ nhàng trầm ấm của Michael Buble trong nhạc phẩm nổi tiếng ‘Home’ tôi cũng muốn quay về:

Another summer day
has come and gone away
Paris or Rome, but I wanna go home
(Một ngày hè đã đến và đi, Paris hay Rome, nhưng tôi muốn về nhà)
Maybe surrounded by
a million people but I
still feel all alone
I just wanna go home
(Quanh tôi có thể là hàng triệu người, nhưng tôi vẫn thấy cô quạnh, tôi chỉ muốn về nhà)



Tiết tấu nhạc vừa chậm, vừa buồn lại càng làm cho tôi muốn quay trở về nơi luôn cho tôi có cảm giác thật bình yên, lắng đọng. Nhưng có lẽ mỗi người một số phận. Ngay cả khi ý muốn của chúng ta là được sống gần gia đình, gần cha mẹ nhưng thực tế và những hoài bão riêng tư của mỗi người sẽ mang ta đến nơi mà cũng chính ta tự chọn cho là ‘home’. 

Và như trong bài blog tuần trước tôi đã chia xẻ với các bạn: Home is where the heart is.Trịnh Hội

binhyen115 wrote on Apr 19
Home is where the heart is.

E thích câu ni ạ!

huynhkimdieu wrote on Apr 19
Về đi anh khi con tim gọi :)

hoacucvang wrote on Apr 19
Đấy là khi ta đang cô đơn trong lòng, ta cảm nhận mọi thứ xung quanh thật khác, ta chỉ muốn về nhà , nhà thự sự là HOME IS SWEET HOME . Nhưng nếu nơi ta đang sống, ta đang có tình yêu thật đẹp, ấm áp, ngay cả khi xa cách, thì HOME IS WHERE THE HEART IS .:)

nslekim wrote on Apr 20
Nhà là nơi ta luôn muốn quay về nhất khi ta buồn chán và mệt mỏi với cuộc đời...!

binhyen115 wrote on Apr 20
sydney2000 said
Có chứ. Năm nào về lại Melbourne, mỗi tối trên quãng đường về nhà quen thuộc, tai nghe tiếng hát nhẹ nhàng trầm ấm của Michael Buble trong nhạc phẩm nổi tiếng ‘Home’ tôi cũng muốn quay về:

Another summer day
has come and gone away
Paris or Rome, but I wanna go home
(Một ngày hè đã đến và đi, Paris hay Rome, nhưng tôi muốn về nhà)
Maybe surrounded by
a million people but I
still feel all alone
I just wanna go home
(Quanh tôi có thể là hàng triệu người, nhưng tôi vẫn thấy cô quạnh, tôi chỉ muốn về nhà)
 
E cũng thích nghe bài ni, và mỗi lần nghe là mỗi lần muốn về nhà. :)

viendu2000 wrote on Apr 20
Lâu rồi tau ko gặp Trịnh Hội, từ thuở nó có con và ít về Úc. Thằng này có tính giống Hoàng nhà mình, trực tính và có sao nói vậy người ơi

viendu2000 wrote on Apr 20
hoacucvang said
Đấy là khi ta đang cô đơn trong lòng, ta cảm nhận mọi thứ xung quanh thật khác, ta chỉ muốn về nhà , nhà thự sự là HOME IS SWEET HOME . Nhưng nếu nơi ta đang sống, ta đang có tình yêu thật đẹp, ấm áp, ngay cả khi xa cách, thì HOME IS WHERE THE HEART IS .:) 
HOME IS WHERE THE HEART IS .:) -----> Nơi nào mà người yêu ta đang ở thì nơi đó ta gọi là HOME

hoadai79 wrote on Apr 20
sydney2000 said
Home is where the heart is.
Like, :D

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

Sydney.


Apr 18, '12 2:45 AM
for everyone

Nếu so với Melbourne thì nhìn chung (và nếu chỉ nhìn thoáng qua), thành phố Sydney đông đúc, tấp nập hơn, đẹp hơn, cũng như có nhiều danh lam, thắng cảnh hơn với gần 5 triệu dân sống tại thành phố lớn nhất, nổi tiếng nhất của Úc.
Một nhà hát có hình dáng Con Sò lừng danh thế giới nằm sát cạnh cảnh Sydney với chiếc cầu sắt Sydney Harbour Bridge bắt ngang. Một bãi biển Manly hùng vĩ chạy dài đến chân trời hay bãi biển Bondi nổi tiếng với những đôi ngực trần cách thành phố chỉ vỏn vẹn 10 phút.
Hay rặng núi xanh bàng bạc thơm ngát mùi hương dầu của cây eucalyptus ở vùng núi Blue Mountains Range.
Có đến Sydney bạn mới thấy được sự sung túc, giàu có của một thành phố lớn ở Úc cùng với sự may mắn được thiên nhiên ưu đãi, không những ở phong cảnh đẹp có một không hai, mà còn ở thời tiết khí hậu ôn hòa. Đông không quá lạnh như ở Âu Châu, Bắc Mỹ. Hè không nóng đổ lửa như ở Việt Nam.
Đã vậy như Melbourne trong những năm gần đây, Sydney lại được phát triển ngày càng sầm uất. Khu Darling Harbour lúc tôi còn sống và làm việc ở Sydney vào giữa thập niên 1990 hầu như là một khu đất chết. Nhưng hôm tuần trước tôi có dịp ghé thăm đã hoàn toàn thay đổi.
Đây là sân chơi playground cho trẻ em lớn nhất lục địa. Kia là hàng quán, phố xá, đầy ắp những người và người, dọc theo bờ cảng và trên cả những chiếc du thuyền đang neo sát vào nhau. Nếu đây không phải là hình ảnh của những gì tốt, đẹp nhất về sự phát triển hài hòa giữa thiên nhiên và con người thì tôi không biết đi đến đâu chúng ta mới tìm được?
Đối với riêng người Việt Nam, Sydney cũng là nơi có nhiều người Việt định cư nhất ở Úc. Phần lớn là ở về phía miền Tây của thành phố như Marrickville, Bankstown và Cabramatta, nơi được cho là thủ đô của người Việt tỵ nạn. Cũng khá lâu tôi không còn ở Úc nhưng nếu tôi nhớ không lầm thì trong tổng số khoảng 220,000 người Việt ở Úc, có đến 60 – 80 ngàn người chọn Sydney làm quê hương.
Năm nào về Úc tới Sydney tôi cũng cố ghé thăm Cabramatta ít nhất là một lần. Vì phần lớn những người tỵ nạn tôi từng quen biết ở Phi Luật Tân cũng đều ở gần khu này. Dĩ nhiên so với thời họ còn bị kẹt ở Phi cho đến nay đã có nhiều thay đổi. Thứ nhất là về hình dáng. Ai trông cũng có vẻ như già hơn (kể cả tôi!) nhưng tươi hơn (nhờ có da có thịt hơn) và đặc biệt là tự tin hơn. Nếu như ngày trước ai bước vào văn phòng tôi ở Manila cũng đều trông có vẻ như hơi có chút sợ sệt, khúm núm thì ngược lại bây giờ ai cũng ăn nói rổn rảng, vui vẻ, cười giỡn luôn miệng.
Tôi mừng cho họ.
Tôi cũng mừng cho họ là cho đến hôm nay đại đa số đều là những người thành công, kẻ có nhà, người có shop làm nail, con cái được cho đi học đàng hoàng. Hôm ngồi ôn lại những kỷ niệm của 10 năm về trước, ai cũng lắc đầu bảo rằng không ngờ chúng tôi cuối cùng lại gặp nhau ngay trên đất Úc, ngồi tụ họp ăn uống ở Cabramatta. Chứ không phải là ở khu chợ trời Baclaran trong thành phố Manila, chuột đông hơn người.
Rõ đúng là con người ai cũng có số. Thấy vậy mà không phải vậy. Mười năm về trước tôi có thể hơn họ. Nhưng chưa chắc 10 năm sau tôi bằng một góc của họ.
Nhưng điều mà làm cho tôi cảm kích nhất là tuy 10 năm đã trôi qua nhưng có những người tỵ nạn trong nhóm này vẫn không quên những người Việt tỵ nạn còn kẹt lại bên đất Thái, ở Kampuchea. Họ không biết gì về nhau, chưa bao giờ gặp mặt nhau. Họ chỉ nghe tôi kể lại về hoàn cảnh khó khăn của những người như chú Ngươn cho đến nay vẫn chưa được may mắn như họ.
Thế vậy mà họ vẫn sẵn lòng giúp. Năm nào tôi về họ cũng muốn gom góp gửi tặng chút tiền để giúp trang trải lệ phí cho văn phòng. Mặc dù tôi biết và chính họ cũng biết là so với đa số những người Việt ở Úc họ chỉ là những người mới đến định cư sau này, cần phải cố gắng hơn nhiều để gầy dựng lại cuộc sống sau bao năm trôi nổi.
Tôi cảm kích những nghĩa cữ này vì tuy họ hiện tại không phải là những người thành công nhất trên nước Úc nhưng so ra họ lại là những người có lòng nhất. Họ vẫn không quên những gì họ đã trải qua để biết rằng cho là nhận. Như họ đã từng nhận từ những người đi trước lúc họ còn sống trong bần hàn. Cách đây 10 năm ở Philippines.
Nhưng tôi có bảo với các anh em là cứ hãy từ từ, để đấy. Đến khi nào văn phòng VOICE tranh đấu thành công cho các anh em ở Thái Lan, Kampuchea thì đến lúc ấy chúng ta sẽ cùng nhau tổ chức một buổi gây quỹ ngay tại Sydney cũng chưa muộn.
Riêng bây giờ đối với tôi, anh em chỉ cần gặp mặt nhau mỗi năm một lần, ôn lại những vui buồn khó khăn của một thời là đã quá đủ. Để thấy rằng cuộc sống này thật ra nó vẫn còn có ý nghĩa lắm. Vì ở Úc, ở Mỹ hay ở Việt Nam, nơi đâu cũng còn những tấm lòng, những trái tim biết thổn thức cho đồng loại.


vivienne99 wrote on Apr 18
E chưa lên Syd
Người ta bảo Nhà hát con sò nổi tiếng
Sao bạn e qua Syd du học chê Nhà hát con sò xấu???
E thấy đẹp mà
E trai e bảo Syd Nhà thì k đẹp = brisbane nhưng city Syd nhiều Nhà lầu hơn:)

kangaroo69 wrote on Apr 19
Trịnh Hội cũng hay. Ngoại trừ thời gian sống với Kỳ Duyên thì không được hay lắm.

hoadai79 wrote on Apr 19
Đọc để biết về Sydney, :D

viendu2000 wrote on Apr 19
hoadai79 said
Đọc để biết về Sydney, :D 
Sydney đi dễ khó về
Trai thì quên Vợ,gái quên đường về. Hò ơ ơ ơ hơ

viendu2000 wrote on Apr 19
kangaroo69 said
Trịnh Hội cũng hay. Ngoại trừ thời gian sống với Kỳ Duyên thì không được hay lắm. 
Đúng thế. Trịnh Hội là 1 thanh niên có lý tưởng ngoại trừ khoảng thời gian bên cạnh KD, hơi bị lu xu bu

hoadai79 wrote on Apr 19
viendu2000 said
Sydney đi dễ khó về
Trai thì quên Vợ,gái quên đường về. Hò ơ ơ ơ hơ
 
Nghe Anh hò xong... mình cũng mún đến Sydney.:D,:D,:D

viendu2000 wrote on Apr 19
hoadai79 said
Nghe Anh hò xong... mình cũng mún đến Sydney.:D,:D,:D 
Đến Sydney thì em có quên đường về không? If yes , thì anh..."Xin mời em về, về Sydney yêu dấu...". Hò ơ ơ hơ...

hoadai79 wrote on Apr 19
viendu2000 said
Đến Sydney thì em có quên đường về không? 
này là... hên xui Anh ơi...:D,:D,:D

hoadai79 wrote on Apr 19
viendu2000 said
."Xin mời em về, về Sydney yêu dấu...". Hò ơ ơ hơ... 
Đoạn này mà hò nóa hem có hợp, anh phởi là...
thì anh..."Xin mời em về, về Sydney yêu dấu..."... tan tan tan tàn....
:D,:D,:D

viendu2000 wrote on Apr 19
hoadai79 said
Đoạn này mà hò nóa hem có hợp, anh phởi là...
thì anh..."Xin mời em về, về Sydney yêu dấu..."... tan tan tan tàn....
:D,:D,:D
 
Như thế câu này có hò được không em :
" Hò ơ ơ hơ...Người đẹp xứ Việt mới qua
Thấy chàng trai Sít( Sydney ) là đi không rời.
Hò ơ ơ ơ...Thôi đành nhắm mắt xuôi tay
Sít-ni ở lại, bai-bai Sè-gòn.Hò ơ ơ.....hơ ơ ơ..."

huynhkimdieu wrote on Apr 19
viendu2000 said
ngoại trừ khoảng thời gian bên cạnh KD, hơi bị lu xu bu 
Bị ảnh hưởng ý cô KD chăng? Hihi

huynhkimdieu wrote on Apr 19
Syd hoa lệ nhỉ

hoadai79 wrote on Apr 19
viendu2000 said
Như thế câu này có hò được không em :
" Hò ơ ơ hơ...Người đẹp xứ Việt mới qua
Thấy chàng trai Sít( Sydney ) là đi không rời.
Hò ơ ơ ơ...Thôi đành nhắm mắt xuôi tay
Sít-ni ở lại, bai-bai Sè-gòn.Hò ơ ơ.....hơ ơ ơ..."
 
Oh... ah...... hèn chi mà em biết sao mấy anh không về quê hương, đợi con gái Việt qua chớ zề... ghê quá nha, :D

funnysunday wrote on Apr 19
"Sydney yêu thương".

binhyen115 wrote on Apr 19
"Sydney yêu thương". 
Đoc xong bài ni, e cũng nhớ tới cuốn sách ni c ạ! :)

nslekim wrote on Apr 21
Hihi... Trịnh Hội về VN cũng lắm tai tiếng...!