Thứ Tư, 27 tháng 1, 2010

Xuân, hạ, thu và đông...


Jan 27, '10 10:42 PM
for everyone
Xuân, hạ, thu và đông...

Thử nghĩ xem, chúng ta được gì, mất gì khi cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn chờ đợi những gì không dành cho mình? Có một câu chuyện kể rằng...


Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói:

- Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. Hãy ở lại với tôi! Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn. 

Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng. Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn. 

- Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh. 

Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân mới là tất cả. Và anh ra đi. Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt át. 

Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu: 

- Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hãy ở bên tôi. 

- Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi. 

Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì rất lo lắng. Bà nói: 

- Tại sao con không yêu Mùa Xuân? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho con. 

- Không, mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi. 

Và họ ra đi. 

Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rồi bất chợt Mùa Xuân nhìn ra xung quanh: "Ôi, tại sao mình phải khóc chứ? Mình còn trẻ và xinh đẹp nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc có ý nghĩa hơn?". 

Và mọi thứ như sống lại: cây cối xanh tốt, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc... 

Trong chúng ta, có bao nhiêu người được như Mùa Xuân: kịp nhận ra lối đi dành cho mình? Hanh phuc vơi nh
ng gì mà minh đang có, dù cái "có" cua minh tuy nho nhoi so voi nguoi khac. Và những ai còn giống như Mùa Hạ, Mùa Thu và anh chàng Băng Giá: mãi khổ đau khi không đạt được ước muốn - những ước muốn không thể thành hiện thực?Mùa Xuân 2010
ST

hoacucvang wrote on Jan 28, '10
Hạnh phúc là bằng lòng với những gì mình đang có.

cuoidekhonggia wrote on Jan 29, '10
:)

snowsmiles wrote on Feb 3, '10
sydney2000 said
kịp nhận ra lối đi dành cho mình? Hanh phuc vơi những gì mà minh đang có, dù cái "có" cua minh tuy nho nhoi so voi nguoi khac. 
Câu nói hay lắm anh ạ. Hài lòng với những gì mình đang có giúp cho mình hạnh phúc hơn rất nhiều.

Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2010

Vầng trăng.


Jan 16, '10 9:45 PM
for everyone
Vầng trăng Ta cho em chút nhật hồng
Em cho ta chút vầng trăng diệu kỳ
Chan hoà sóng sắc lưu ly
Sóng tùng sóng liễu vi vu hạc vàng
Hai mà thành một thế gian
Rừng hương chấp cánh miên man vút trời.

ST

hoangvankhanh wrote on Jan 16, '10
Vầng trăng bạc lơ lửng
Tim anh treo lưng chừng
Trong tim em ngập ngừng
...............

:DDDD

hoangvankhanh wrote on Jan 16, '10
9 Sunday :)

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010

Em và Mùa Xuân ...


Jan 9, '10 6:24 AM
for everyone
Em và Mùa Xuân ...Xuân nhè nhẹ- đến gần rồi em ạ
Hanh nồng hương gió sớm bình minh
Nắng len lén nghiêng mình qua kẽ lá
Lả lơi đùa.. cánh bướm lượn vờn hoa
Em nhè nhẹ bước qua đời anh đó
Buổi sớm mai thức giấc chợt nhớ nhiều
Không là đắm say của thời niên thiếu
Vẩn ngan ngát trong hồn nỗi lãng phiêu

Tình nhè nhẹ ru hồn anh ngây ngất
Thoáng đến thoáng đi lịm một góc trời
Em vẫn là em của n
ơi xa lắm
Vẫn là ..con sóng nhỏ cuốn đời anh..!
Anh nhè nhẹ dấu nỗi buồn lặng lẽ
Tiếng thời gian.. bước vội bên song
Nửa mảnh tình côi.. một đời mơ mộng
Cánh lục bình.. nhuộm tím bến đò xưa.
Thật nhẹ...
Ta bước v
ào cuộc tình này em nhé
Đời ngược xuôi bao giá buốt khổ đau
Bến đò xưa.. nhạt phai tình lữ khách
Phút ban đầu 
đừng hờ hững...lạc rơi nhau!
ST


hoacucvang wrote on Jan 9, '10
Ah, we'o com anh trở về SYD cùng mùa xuân trở lại :D

cuoidekhonggia wrote on Jan 9, '10
Thơ thật nhẹ nhưng cảm xúc thì mênh mông quá. Đi chơi về và khai bút đầu năm 

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2009

Ngộ Nhận.


Dec 25, '09 1:09 AM
for everyone
Ngộ Nhận

Tình bỗng có bỗng không tình tạm bợ
Ta hỡi ta ! Sao cứ mãi vấn vương

Có gì đâu ta tham đắm lụy sầu
Tâm tan tác v
ì  cả đời Ngộ Nhận

Ta hỡi ta !
Hãy bước đi ,rong chơi trong thanh thản
Ngại gì ? sao không cười lớn ngân vang?

hoangvankhanh wrote on Dec 25, '09
Ôi, đêm Giáng Sinh làm thơ ;)

Happy New Year!
cuoidekhonggia wrote on Dec 25, '09
Giáng Sinh đem đến cho anh nhiều tâm sự quá. Năm mới sẽ không thế, anh nhé :)

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2009

Cảm Xúc.


Dec 19, '09 11:14 PM
for everyone
Cảm Xúc
by  Hồ Dzếnh

Cô gái Việt Nam ơi!
Từ thuở sơ sinh lận đận rồi,
Tôi biết tình cô u uất lắm,
Xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi.

Cô chẳng bao giờ biết bướm hoa,
Má hồng mỗi tiết mỗi phôi pha,
Khi cô vui thú, là khi đã
Bồng bế con thơ, đón tuổi già.

Cô gái Việt Nam ơi!
Ngọn gió thời gian đổi hướng rồi,
Thế hệ huy hoàng không đủ xóa
Nghìn năm vằng vặc ánh trăng soi.

Tôi đến đây tìm lại bóng cô,
Trở về đường cũ, hái mơ xưa,
Rau sam vẫn mọc chân rào trước,
Son sắt, lòng cô vẫn đợi chờ.

Dãi lúa cô trồng nay đã tươi,
Gió xuân ý nhị vít bông cười...
Ai hay lòng kẻ từng chăm lúa,
Trong một làng con, đã héo rồi!

Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi.
cuoidekhonggia wrote on Dec 20, '09
"Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi." ---> đây là nhà thơ nói, còn anh - anh nói gì? hihi hihi
sydney2000 wrote on Dec 20, '09
"Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi." ---> đây là nhà thơ nói, còn anh - anh nói gì? hihi hihi
 
"Tôi muốn nạm vàng muôn yêu dấu.
Gởi về cô gái Việt Nam tôi ".
PS : Xin ta loi voi Ho Dzenh, vi da thay doi ma khong xin phep voi nha tho.Hehehe
hoangvankhanh wrote on Dec 21, '09
Hình như chỉ là ngày xưa thôi...

:D

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2009

Hạnh phúc là gì?


Dec 17, '09 8:08 PM
for everyone
                                         Hạnh phúc là gì ?
Thật khó định nghĩa, giải thích một cách chính xác hạnh phúc là gì. Mỗi người có những cảm nhận khác nhau về hạnh phúc. Người ta thường dùng khái niệm “hạnh phúc” để chỉ cho sự thỏa mãn nhu cầu của con người, có nghĩa rằng hạnh phúc là sự thỏa mãn.

Nếu nói hạnh phúc là sự thỏa mãn thì chỉ có sự tự thỏa mãn, tự biết đủ mới giúp cho con người hạnh phúc. Bởi nhu cầu cuộc sống mỗi ngày một tăng cao, mỗi ngày thêm nhiều thì biết bao giờ thỏa mãn? Nếu có chăng là sự thỏa mãn tạm thời.  Và thế là người ta khó tìm được một giá trị hạnh phúc lâu dài bởi nhu cầu không bao giờ dừng lại, những nhu cầu cao hơn sẽ tiếp nối thay thế cho những nhu cầu ban đầu.

Nhu cầu của con người tăng theo lòng tham muốn, tỷ lệ thuận với lòng tham. Nhưng lòng tham muốn không làm cho con người hạnh phúc. Có nhiều cuộc khảo sát trên thế giới cho thấy rằng phụ nữ hạnh phúc hơn nam giới và người nghèo hạnh phúc hơn người giàu. Bởi người phụ nữ dễ thỏa mãn, dễ mãn nguyện hơn người đàn ông, rất ít phụ nữ có tham vọng cao xa ngoài cuộc sống gia đình và tình yêu, tình bè bạn, trong khi đó đàn ông có quá nhiều tham vọng về quyền lực, tiền tài. Còn những người nghèo thường có cuộc sống đơn giản hơn người giàu có, cuộc sống của họ không chịu nhiều áp lực nội tâm cũng như các áp lực bên ngoài, từ đó họ có nhiều hạnh phúc hơn. Những áp lực mà người giàu phải chịu về nội tâm có lòng tham, sự đố kỵ, hận thù; các áp lực bên ngoài là công việc, tiền bạc, những mâu thuẫn, xung đột, phiền toái từ cuộc sống xô bồ bận rộn, từ cuộc sống đua tranh.

Hạnh phúc là sự tự mãn nguyện. . Tự mãn nguyện ở đây là tự biết đủít tham muốn mong cầu, không đứng núi này trông núi nọ. Khi làm được như thế thì tự dưng thấy lòng thanh thản, thoải mái hơn. Những người sống theo chủ nghĩa thực dụng thì không tin điều này, thấy nó dường như phi lý, bởi thế mà họ chạy theo lòng tham muốn của mình. Và kết quả là vui ít khổ nhiều, cuộc sống vương nhiều hệ lụy, niềm vui của sự thỏa mãn chỉ là tạm thời mà sự lo âu, phiền muộn thì kéo dài dai dẳng. Đối với họ, hạnh phúc thật sự như cái bóng mờ không thể nào nắm bắt. Bằng chứng là có rất nhiều người nhà cao cửa rộng, có rất nhiều tiền của, có địa vị, danh vọng nhưng họ không hạnh phúc. Trong kinh Di Giáo, Đức Phật cũng có dạy: “Người biết đủ tuy nằm trên đất cũng thấy an vui, người không biết đủ dù ở thiên đường cũng không vừa ý. Người không biết đủ, tuy giàu mà nghèo; người biết đủ, tuy nghèo mà giàu. Người không biết đủ thường bị ngũ dục sai khiến”
 .


Hạnh phúc trong hiện tại

Giây phút con người cảm nhận hạnh phúc là giây phút hiện tại, thời gian con người cảm nhận hạnh phúc là thời gian hiện tại, vì thế có thể nói hạnh phúc nằm ở hiện tại chứ không phải ở quá khứ hay tương lai. Khi hiểu được điều này, khéo sống và cảm nhận hạnh phúc ngay trong hiện tại chúng ta sẽ có được niềm vui, sự bình an mà không cần phải tìm kiếm hạnh phúc đâu xa, không cần phải có nhiều những nhân tố mà thế gian thường cho là làm nên hạnh phúc như tiền tài, địa vị xã hội, sự nổi tiếng, v.v…

Khi sống quay cuồng, mải chạy đuổi theo khát vọng, chúng ta vô tình bỏ quên những hạnh phúc mà chúng ta đang có, đến khi hạnh phúc mất đi hoặc khi chúng ta mỏi mệt trên đường đời, lúc đó chúng ta mới thấy rằng hạnh phúc không cầu kỳ và không ở xa xôi như ta tưởng. Những người bị bệnh tật hoành hành hoặc khi nằm liệt giường họ mới ý thức rằng có được một cơ thể khỏe mạnh thật sự là một hạnh phúc lớn lao, nó còn quý hơn cả bạc tiền. Nhưng trước đó họ không hề nghĩ điều đó, họ lao vào các cuộc ăn chơi sa đọa để tìm niềm vui, tìm hạnh phúc và dần dần đánh mất sức khỏe của mình. Khi gia đình tan vỡ, người ta mới ý thức được rằng có một tổ ấm gia đình trong đó các thành viên biết sống hòa thuận, yêu thương nhau là một hạnh phúc lớn lao, nhưng trước đó người ta mải lo chạy đuổi theo bóng sắc, tiền tài để tìm hạnh phúc.

Những hoài niệm, tiếc nuối quá khứ và những băn khoăn, lo lắng về tương lai cũng là những yếu tố khiến cho người ta quên đi phút giây hiện tại. Chúng ta thường sống với quá khứ và tương lai nhiều hơn sống với hiện tại, từ đó mà không cảm nhận được nhiều những gì đang diễn ra, không nhận biết nguồn hạnh phúc đang có mặt. Quá khứ không còn nữa, tương lai thì chưa xảy ra, chỉ còn hiện tại, cần nắm bắt hiện tại, sống với hiện tại thì mới ý thức được hạnh phúc đang có mặt ở bên ta.


ST

hoangvankhanh wrote on Dec 17, '09
:)
hoacucvang wrote on Dec 18, '09
Quan niệm 2 chữ HẠNH PHÚC rất vô cùng . Với em thì hạnh phúc đơn giản là :
" Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta thêm một ngày nữa để yêu thương "
cuoidekhonggia wrote on Dec 18, '09
Cho em xin đoạn cuối :)
kgiaoru wrote on Dec 20, '09
với tớ , hf là mõi khi tớ luôn nở nụ cười trên môi :)

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009

Cơm tấm đêm Sài Gòn.


Nov 16, '09 9:23 PM
for everyone
Cơm tấm đêm Sài Gòn
Nói về chuyện cơm tấm Sài Gòn thì ai cũng có thể kể suốt tháng quanh năm. Không hiểu món ăn nấu từ thứ gạo nát, gạo vụn này có từ bao giờ. Một người bạn lớn tuổi, gốc dân miền Tây chính hiệu kể, “Ngày xưa mỗi lần đi xay lúa, mấy cái máy xay lúa cũ xay nát gạo lắm nên có nhiều tấm. Chớ cơm tấm Sài Gòn ngon, chắc đâu phải nấu bằng thứ gạo tấm vụn mà ở quê người ta nấu cháo heo hoặc cho gà vịt ăn.”
Cũng từ xưa, cơm tấm là món ăn mà bất cứ người dân tỉnh nào khi lên Sài Gòn cũng muốn thưởng thức qua cho biết. Cơm tấm Sài Gòn không được quảng cáo ồn ào như Phở Pasteur hay mời mọc liền miệng như hủ tíu tàu Chợ Cũ, Chợ Lớn, nhưng nếu không ăn qua cơm tấm là coi như chưa từng đặt chân tới Sài Gòn. Có người nói, cơm tấm thì miền nào, tỉnh nào chả có, có nhà muốn ăn ra chợ mua gạo tấm về làm mỡ hành, đâm nước mắm pha tỏi ớt mà ăn có gì đặc biệt đâu.
Nói như vậy cũng đúng nhưng cũng cho thấy chưa biết gì về cơm tấm Sài Gòn. Nhớ những năm đầu thập niên tám mươi, đói khổ vì chế độ mới thời bao cấp. Một người bạn học từ miền Bắc vào hỏi tôi, “Mỗi đĩa cơm mà miếng sườn nướng to bằng bàn tay thế này thì chết, thịt tiêu chuẩn ở đâu ra thế ông?”
Vị ngon đặc biệt của cơm tấm bì chả, cơm tấm sườn, cơm tấm xíu mại, cơm tấm mắm chưng... ở Sài Gòn quả là không thể tả xiết. Nhưng sẽ là thiếu sót nếu cho rằng cơm tấm Sài Gòn chỉ ngon vì những món nêu trên. Cái ngon đặc biệt của món cơm tấm là ở cơm tấm, mỡ hành và nước mắm. Trong ba thứ vị ngon trên, vị mỡ hành là số dách. Cơm tấm Sài Gòn làm mỡ hành ngon lắm. Nước mỡ thì trong veo, còn tóp mỡ lại vàng giòn, cái màu vàng của tóp mỡ và màu xanh của hành lá rưới lên dĩa cơm tấm mịn hạt, gợi nhớ hình ảnh buổi sáng trong vắt trên ruộng miền Nam.
Ngày trước người Sài Gòn thích ăn cơm tấm điểm tâm buổi sáng nhưng theo thời gian, theo sự thay đổi của nhịp sống, người Sài Gòn hôm nay còn có thú ăn cơm tấm chiều và khuya.
Cơm tấm đêm
Chúng tôi dù thuộc hạng thường ăn đường, ăn chợ, nhưng rất bất ngờ khi nghe bạn bè rủ đi ăn cơm tấm ban đêm. Bạn tôi nói, “Cơm tấm đêm Sài Gòn bán tới hai ba giờ sáng, ông ở cõi nào mới xuống mà khờ vậy!”
Ngồi phía sau xe một người bạn, chúng tôi chạy về phía cầu Phú Lâm, quận 6. Khu vực này nổi tiếng hễ mưa là ngập lút bánh xe, tôi cằn nhằn về chuyện có đáng vì một đĩa cơm tấm mà phải chịu nguy cơ hết đường về như vậy. Người bạn tôi nói, “Ê, đâu còn chỗ nào của Sài Gòn mà mưa không ngập. Cơm tấm chỗ này ngon, rẻ, ăn chỗ này mà gặp mưa thì mướn phòng trọ ở gần đó ngủ luôn tới sáng về sớm.”
Ðúng là vỉa hè đường Hồng Bàng đoạn gần chùa Tuyền Lâm, có một loạt quán cơm tấm đêm đèn đuốc sáng trưng. Nào là quán 303, 909, 271... nhìn từ xa đã thấy một vùng khói nướng sườn bay mù mịt. Trong đêm, dù người và xe ít hơn ban ngày nhưng thật khó tả cái cảm giác đi vào vùng khói sườn nướng trộn lẫn với khói bụi. Thiệt là vừa quyến rũ cái bụng đói lại vừa hại hai lá phổi.
Một người bạn khác cùng đi nói, “Tội nghiệp mấy người ăn chay quanh đây quá, ngửi mùi sườn nướng kiểu này hoài chắc chết.” Sài Gòn ngày nay là vậy, trong cái vũng hỗn loạn, mỗi người vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân.
Cái quán mà chúng tôi ghé vô ăn có tên là quán Năm Ðủ, được biết là quán ngon và bán đắt nhất nhì khu cơm tấm đêm này. Cả gia đình chủ quán với gần chục người đang tất bật phục vụ khách. Quán kê bàn sát lề đường, gặp hôm mưa thì bưng bàn chạy vào một xưởng máy phía sau, phía trên hướng gió và dưới hướng gió đều có lò nướng sườn nên thực khách vì cơm ngon mà phải ngồi ăn trong khói thịt nướng mịt mù. Trong xe trưng bày đồ ăn, bên cạnh những món cơm tấm quen thuộc còn có thêm trứng ốp-la, khô xé, thịt kho tàu, lạp xưởng... và món canh khổ qua dồn thịt. Có thể nói đây là một quán cơm đầy đủ các món chớ không đơn thuần là quán cơm tấm.
Người Sài Gòn ngày nay, nhất là dân nhập cư có thu nhập khá, thường ít khi nấu cơm ăn nhà, đó là một cách đỡ tốn công, đỡ tốn thời gian, đỡ phiền phức trong cảnh đời ở trọ. Giá cơm tấm sườn nướng ở đây chỉ có 13 ngàn đồng một đĩa, nếu là cơm sườn chả, bì, xíu mại... thì khoảng 16 ngàn, tính ra cũng chưa tới 1 đô la. Ngồi bàn cạnh chúng tôi là một gia đình với hai vợ chồng và một đứa bé. Bà vợ cho biết, “Ăn ở đây ba người chưa tới năm chục ngàn, chưa kể mắm muối, ga, gạo, vậy tính ra còn rẻ hơn tiền đi chợ ăn một buổi. Nhà tôi ưa ghé ăn, nấu nướng chi cho cực.” Ðiều bà nói đã phần nào đó giải thích cách sống của người Sài Gòn hôm nay. Ai nhìn bề ngoài cũng ăn tiệm, sắm đồ mới nhưng không hẳn là dư dả.
Ðược biết ở tất cả các quận nội ngoại thành Sài Gòn ngày nay, ở đâu cũng có quán cơm tấm chiều, cơm tấm đêm. Ở quanh các khu công nghiệp, một đĩa cơm tấm giá rẻ là món ăn mà công nhân làm ca đêm có quyền thưởng cho mình và bạn bè. Ở các khu trung tâm Sài Gòn, các cô gái diện như người mẫu ở vũ trường hoặc tiệm mat-xa... trên đường về cũng ghé cơm tấm đêm. Với cánh xe ôm, taxi, công nhân vệ sinh thì ngoài tô mì gõ, món ăn để lót bụng mà họ thường chọn là cơm tấm khuya.
Còn riêng với những chủ hàng cơm tấm đêm thì có người bán chỉ vừa đủ lời nuôi con, thậm chí có người chỉ dư cơm, đồ ăn cho chồng con ăn mỗi ngày, nhưng cũng không hiếm người mở quán mới đôi năm đã đủ lời cất nhà lầu.
Trong bối cảnh mà các bộ mặt tỉ phú của đô thị này đang bôi son trét phấn để cố che giấu những đồng tiền bất minh thì chuyện ăn dĩa cơm tấm đêm ngon miệng với người bình dân, coi như là chia sẻ một phần đời sống thật của dân Sài Gòn.
Theo dòng người nhập cư ào ạt vào Sài Gòn, những món ăn quen, thức uống lạ đua nhau mời mọc bàn dân thiên hạ. Từ tiệm mặt tiền đến quán hẻm nhỏ, đời sống ăn uống của người Sài Gòn cứ hồn nhiên. Nếu bạn nói rằng, tiệm này không vệ sinh, món kia thực phẩm có vấn đề thì bạn cứ trốn ở nhà để cho cơn thèm ăn hành hạ, chớ một khi ra phố, bước vào chỗ có bán thức ăn thì coi như chấp nhận thói quen rất Sài Gòn: Có món lạ món ngon là phải thử!

ST
hoacucvang wrote on Nov 16, '09
Đọc bài này làm em nhớ tới cơm tấm Ma dưới chân cầu Bông nè .
cuoidekhonggia wrote on Nov 18, '09
Troi oi dang doi bung ma doc bai viet nay thi ... Em cung biet 1 quan rat dong chuyen ban com tam dem thoi, nhung khong phai di xa du vay dau. Cơm tấm hơn nhau là nước mắm pha, chẹp... chẹp... thèm quá
snowsmiles wrote on Nov 19, '09
Đọc thấy hấp dẫn quá mà giá lại quá ư là bình dân nữa. Ui, thèm cơm tấm...
rictrn wrote on Nov 22, '09
đọc bài nầy, mỉnh cũng thèm ko kém gì các bạn. nếu mình ghé SG mình sẽ đốp 3 dỉa mợi được....ui, thèm ui là thèm.
yuminikki wrote on Nov 24, '09
Nhớ Sài Gòn quá !!!!!!!!